Thơ về những người mẹ đáng thương
"Mẹ ơi con mẹ đâu rồi
Chân không mang dép mẹ ngồi co ro
Thương thay mẹ sống mỏi mòn
Thân cò lặn lội nuôi con tháng ngày
Thế rồi cho tới hôm nay
Mắt mờ chân chậm thế này ai hay
Phận làm con đáng trách thay
"Mẹ già ngồi chỉ một mình
Cô đơn như bóng chiều tà hoàng hôn
Làm con mà chẳng có tình
Bất nhân bất hiếu lương tâm không còn"
Trong cuộc sống còn vô vàn những điều bất hạnh mà chúng ta không thể làm thế nào thay đổi hết được. Ví dụ như những người mẹ trong hình đây. Các mẹ vất vả cả đời, kể cả công sinh thành và dưỡng dục, miếng ngon cũng phần con, ăn tiêu tằn tiện cả đời để dành dụm vun đắp cho con. Vậy mà có những đứa con bất hiếu đã phủi đi tất cả những công lao đó, bỏ các mẹ đói, rét khi về già, kêu trời không thấu.
Còn bố mẹ trên đời là điều vô cùng hạnh phúc. Có nhiều người ước còn không được. Vậy thì những người còn bố mẹ bên cạnh hãy biết trân trọng nhé, làm gương cho các con sau này nữa !

No comments:
Post a Comment